Chương 3: Suy nghĩ lớn sống hoành tráng

Like và chia sẻ bài viết
YOU CAN DO IT IF YOU BELIEVE YOU CAN!
Nhân tiện hôm nay Doremon sẽ viết một bài về cuốn sách mà AJ Hoge đã giới thiệu, nội dung của nó không liên quan gì đến cách học Tiếng Anh, mà đó là "cách sống của một người đàn ông đích thực". Cho nên rất có thể cuốn sách này sẽ đem lại cho các bạn một sức sống mới, một nguồn năng lượng để ta tiếp tục trên con đường hướng đến ước mơ.

Nhưng Doremon cũng đưa ra lời cảnh báo về cuốn sách, tác giả của nó cũng có nói, cuốn sách này chỉ dành riêng cho những ai dám sống, dám ước mơ, dám hành động và dám sống thực với lòng mình-điều này hoàn toàn phù hợp với những gì mà Doremon đã trình bày trong suốt topic, đó là vấn đề ước mơ.

Tất cả mọi bài viết của Doremon chỉ nhằm phục vụ cho những ai đã, đang và sẽ tiếp tục sống cho ước mơ của mình, cho nên lời văn của nó hoàn toàn không phù hợp với những ai thiếu điều kiện trên, nó sẽ rất ngông cuồng, ngạo mạn, ngang tàng và đầy sức sống, bởi vậy các bạn hãy cân nhắc trước khi đọc

Title: The Way Of The Superior Man
Language: English
Pages: 146
Author: David Deida
Đây là hình bìa

David Deida wrote, “ Most men make the error of thinking that one day it will be done. They think, “If I can work enough, then one day I could rest.” Or, “One day my woman will understand something and then she will stop complaining.” Or “I’m only doing this now so that one day I can do what I really want to do with my life.”...

Đây là những lời mở đầu cho cuốn sách này. Nếu bạn thuộc nhóm người kể trên, thì đây là thời điểm tốt nhất để ta bắt đầu thay đổi. Thế giới luôn vận động điều đó có nghĩa là mọi sự kiện không mong muốn có thể xảy ra cho ta bất cứ lúc nào. Cho nên nếu bạn cứ chần chừ trong việc thực hiện ước mơ của mình vì một lí do nào đó thì có thể bạn sẽ chờ đợi mãi mãi.

David Deida nói, chúng ta đừng nên tin vào "những truyền thuyết" rằng "vào một ngày đẹp trời yên bình nào đó ta sẽ thực hiện ước mơ của mình". Có thể suốt cuộc đời của bạn sẽ không có lấy một ngày đẹp trời yên bình nào, vì mọi điều không mong muốn có thể xảy ra.

Bởi vậy đừng chờ đợi nữa, hãy bắt đầu ngay từ bây giờ, từ khi đọc xong những dòng chữ này, thì hãy bắt tay vào làm những điều mà ta yêu thích. Hãy hành động để theo đuổi ước mơ ngay tại thời điểm này

Rất có thể mưa to gió lớn sẽ xảy ra với bạn, những "sự cố" mà ta không mong muốn luôn đeo bám bên mình... nhưng tất cả những điều này sẽ chẳng là gì cả, và chúng ta đừng nên lấy những lí do như thế để chần chừ, để chờ đợi-đây là triệu chứng của những người đàn ông yếu kém và bệnh hoạn (theo cách hiểu của David Deida).

Để làm một người đàn ông đích thực thì chúng ta không được phép chần chừ, phải hành động, phải đối mặt với sóng to gió lớn, phải vượt qua nó, phải đập nát tất cả những trở ngại, để rồi chúng ta sẽ đủ bản lĩnh để hiên ngang với đời, để thách thức những khó khăn và để đạt được những điều mình mong muốn.

Có 1 câu chuyện ngụ ngôn về ông lão ở Nhật Bản mà Doremon nghĩ các bạn nên đọc:
"Ông lão đã được 50t, con trai của ông ta lấy 1 cô vợ người Anh, và vấn đề bắt đầu nảy sinh. Một hôm, ông lão tìm đến 1 trung tâm dạy Tiếng Anh để đăng ký, cô này hỏi:
-"Cụ đăng ký cho cháu của cụ phải không?".
-"Không, tôi đăng ký cho tôi, vì từ khi con trai tôi lấy cô vợ người Anh, thì chúng nó suốt ngày chỉ nói Tiếng Anh, mà tôi thì lại muốn hiểu nó nói cái gì".
Cô này nhìn ông lão một lúc sau đó trả lời:
-"Cụ đã được 50t, nếu học thì rất có thể 5 năm sau cụ mới hiểu được Tiếng Anh".
-"Thế cô cho rằng nếu tôi không học thì 5 năm sau tôi vẫn 50t hay sao?".

Dù bạn có ở hoàn cảnh nào, đau khổ hay bị vùi dập, chơi bời hay hưởng thụ thì sau một năm nữa bạn cũng lớn thêm một tuổi. Thế nhưng trong một năm này, nếu bạn nỗ lực không ngừng thì sau một năm bạn sẽ hái quả, bạn sẽ đủ khả năng để thay đổi số phận của mình. Trái lại nếu bạn rên rĩ, than vãn về hoàn cảnh thì sau một năm nữa bạn sẽ phải tiếp tục "bài ca số phận"-cho nên hãy chọn lựa David Deida wrote, "Your edge is where you stop, or where you compromise your fullest gift, and, instead, cater to your fears"

Tất cả chúng ta ai cũng mang nỗi sợ trong mình, sợ thất bại, sợ bị phê bình, sợ bị khác biệt với đồng loại... Vì những nỗi sợ này mà chúng ta chấp nhận một cuộc đời an phận. Thế nhưng sự thật là: "Có mấy ai hài lòng với cuộc đời hiện có của mình?"

Câu hỏi này chỉ bản thân chúng ta mới trả lời được, và "ta có thể dối người chứ không dối mình". David Deida nói hầu hết chúng ta luôn chọn công việc an toàn, nhưng chính "an toàn" lại giết chết đi những cảm xúc của cuộc sống. Ngày nào cũng như ngày nào, ta vẫn mãi lập đi lập lại những hành động như thế, và kết quả là người ta dần trở nên vô cảm, mọi sự hưng phấn, kích thích của cuộc sống đã bị khoá chặt trong những công việc được cho là "an toàn".

AJ Hoge cũng nói về vấn đề này, những người thân trong gia đình của ông ta, những người bạn thời còn làm giáo viên... họ không chán ghét công việc của mìnhđây là 1 điều may mắn, nhưng trái lại họ cũng không yêu mến nó, đây chỉ là "trách nhiệm" mà họ phải làm để duy trì cuộc sống Trái lại AJ Hoge, ông ta không sợ cho nên ông ta đã dám bỏ việc dạy học ở nhiều trường Đại Học và lập ra Effortless English, ông ta yêu mến công việc mà ông ta đang làm, và ông ta đang có những ngày tháng cực kì sôi động và hưng phấn. Kế hoạch của AJ Hoge là 1 năm 12 tháng thì 4 tháng ông ta dành riêng để đi du lịch khắp thế giới, để sống những ngày tháng cho xứng đáng với cuộc đời mà ông ta luôn ao ước Cho nên David Deida khuyên chúng ta, hãy chấp nhận nỗi sợ-đây là điều bình thường, và hãy vượt qua nỗi sợ để theo đuổi ước mơ của ta. Rất có thể bạn sẽ học hành thêm nhiều tri thức mới để làm điều này, rất có thể bạn sẽ phải vượt qua nhiều hàng rào để tới đích, nhưng chúng hoàn toàn có lợi, bởi vì: " Sống là để
sống cho tốt, chứ không phải sống là để chịu đựng".

Một khi bạn dám sống cho ước mơ của mình thì không một điều gì đảm bảo rằng bạn sẽ thành công, những nỗi sợ về sự thất bại, về việc trở thành "kẻ ăn bám" luôn ám ảnh. Đây là một điều hoàn toàn bình thường mà bất cứ người nào cũng từng trải nghiệm, thế nhưng bình thường hơn nữa là hầu hết người ta đều bỏ cuộc vì các nỗi lo sợ trên, và kết quả là "họ phải kéo lê cuộc đời tàn tạ của mình cho tới chết".

Thế nên David Deida kêu gọi rằng đừng, đừng bỏ cuộc vì các nỗi sợ, vì khi bạn làm điều này thì bạn đã "khoá chặt tài năng cũng như mọi cảm xúc về sự hưng phấn". Hãy dám sống thực với lòng mình xem sao, hãy theo đuổi ước mơ của mình xem sao, để rồi các bạn sẽ thấy rằng, nó không khó khăn cũng như đáng sợ như chúng ta đã tưởng tượng đâu.
Còn thất bại ư? Hãy quăng thuật ngữ "thất bại" vào thùng rác. Thuật ngữ "thất bại" chỉ dành riêng cho những kẻ hèn yếu, là lí do mà "bọn yếu kém" luôn đem ra để bào chữa cho các hành động của mình. "Tôi thất bại rồi... thôi tôi bỏ cuộc"... "Tao thất bại rồi mày..."..." Em thất bại rồi thầy"...
Sau đó "bọn nó" tự ngồi lại an ủi lẫn nhau và bắt đầu tìm cách bào chữa cho thất bại của mình, lúc này vô thức sẽ ra tay: tự lừa dối bản thân. "Cộng đồng yếu kém này" sẽ dùng các lí luận cao siêu để chứng mình rằng họ thất bại là hiển nhiên, vì "ai cũng thất bại", họ cho rằng những vấn đề mà họ đang làm là cao siêu, là viễn tưởng... là chỉ có "thánh" mới làm được... cho nên họ thất bại... và lúc này bọn nó sẽ an ủi lẫn nhau bằng cách "nổ"...

Trái ngược lại, những con người đích thực dám nghĩ dám làm, tràn đầy sức sống đại diện là Anthony Robbins (có dịp Doremon sẽ viết về con người này), họ không bao giờ nói rằng "Tôi thất bại". Thay vào đó là thuật ngữ "kết quả", nếu kết quả này là tốt thì lần sau ta tiếp tục áp dụng, nếu là xấu thì phân tích lí do vì sao và lần sau đừng lặp lại hành động như thế.

Và cứ thế họ hành động liên tục để theo đuổi ước mơ của mình, nếu kết quả đạt được không như mong muốn thì rút tỉa và tiếp tục cho tới khi thành công, thay vì nản lòng bỏ cuộc và ngồi "nổ" với nhau

Doremon sẽ còn viết và giới thiệu cho các bạn vài cuốn sách nữa, nhưng điểm chung giữa các cuốn sách và bài viết đều là: kêu gọi người đọc hãy đập đổ những thứ ù lì, trơ cứng như đá đang tồn tại xung quanh ta, những quan niệm về an phận thủ thường, những suy nghĩ về "kính trên nhường dưới". Tom Peters-một trong những chuyên gia hàng đầu về mảng Management đã phát biểu: "Chúng ta đã qua thế kỷ 21 rồi".

Vì qua thế kỷ 21 nên làm ơn hãy để những "tri thức của thế kỷ 20 trở về trướcđược nằm trong viện bảo tàng". Hãy mang cuộc phiêu lưu vào đời bạn, hãy mang niềm khoái cảm vào công việc hàng ngày của chúng ta, hãy mang sức sống vào mỗi một ngày mà ta được tồn tại, vì "sống là để sống cho tốt, chứ không phải sống là để chịu đựng"

(Chương 3 – Tư duy thiên tài)
Viết và chia sẻ bình luận: Like để cập nhật các bài viết qua facebook. Cảm ơn bạn đã ghé thăm, ủng hộ!

About Tứ Đoàn Ngọc

Đoàn Ngọc Tứ chào mừng bạn tới với website và cảm ơn bạn đã ủng hộ trang này.