Bao giờ quê mình thôi bão lũ?

Like và chia sẻ bài viết
vnexpress.net- M ngâm chân trong dòng nước lnh ngt c hong li nm xôi khô phơi t tháng trước cho c nhà ăn vì các th đu chìm trong bin nước. Ba ngâm người trong nước mt ngày mt đêm, nước bt đu rút dn, phi 4 ngày sau nhà mi hết ngp.

Những ngày này, Sài Gòn mưa nhiều hơn, toàn những trận mưa lớn. Tan tầm, váy ngắn, chân trần chạy xe qua những con đường bấp bênh nước, không dưng thấy nhớ những trận lụt quê nhà. Lâu lắm rồi… Gần 10 năm gắn bó với thành phố này nhưng trong tâm trí tôi, Sài Gòn vẫn chỉ là một "quán trọ" bởi những yêu thương đã dành hết cho Huế, nên mưa Sài Gòn chỉ làm tôi nhớ Huế nhiều hơn.
Mấy hôm nay nghe đài báo miền Trung đang bão, lại thấy lòng thương nhớ khôn nguôi, bởi với những đứa trẻ sinh ra, lớn lên với Huế, thì mưa bão là những ký ức không thể xóa nhòa. Tôi đã lớn lên bên Huế, đi qua không biết bao nhiêu ngày mưa bão, nên vừa nhớ vừa yêu thương da diết.

Nhớ những khi nghe đài báo bão, cả nhà lại tất bật chuẩn bị đối phó, mẹ đi mua thêm gạo, mì gói, nước tương (vì trời lạnh mà được ăn cơm nóng với nước tương thì ngon cực). Ba và anh trai tranh thủ leo lên mái tôn chèn thêm bao cát để bão có về tôn không bay mất. Chị mua thêm củi chất cao trên chạn bếp, mua đèn, dầu vì mưa lũ cả thành phố sẽ mất điện. Tôi và mấy đứa em nhỏ gom giày dép và những vật dụng trong nhà cho sẵn vào bao vì sợ khuya nước lớn đồ đạc trôi mất. Không khí chuẩn bị cho lụt ở những nhà nghèo thường tất bật hơn vì chỉ khi mưa bão về, nhà nhà mới mua thêm đồ dự trữ.

Huế cứ mưa to thể nào "Đập đá" cũng tràn, mà đã tràn là lụt, nên con đập nhỏ nối từ Vĩ Dạ lên phố, chia một bên sông Hương, một bên sông Như Ý ấy như là cột mốc báo hiệu để người Huế biết sắp lụt. Huế lụt, người lớn nẫu ruột gan vì phải lo đủ thứ trong khi trẻ con háo hức vô cùng, bởi lụt không phải đi học, không phải làm bài tập, mà lại còn được nghịch nước, được kết bè chuối bơi khắp sân, băng qua những cánh đồng ngập lênh láng, được thả lưới bắt cá, bắt tôm...

Tôi đã trải qua những ngày lụt khi còn bé tí với những trò nghịch ngợm như thế. Lớn lên một tí bớt nghịch hơn nhưng vẫn rất thích lụt vì khi nghe tin đập đá tràn trường sẽ cho nghỉ học, nghĩa là tha hồ tụm năm tụm bảy xắn quần lội nước. Chỉ đến "cái lụt lịch sử" năm 1999 mới bắt đầu biết sợ, năm đó Huế lụt lớn, nước dâng nhanh và cao kinh khủng. Trong 2 ngày đêm mà lượng mưa bằng cả năm cộng lại, đó cũng là trận lụt kéo dài nhất. Người ta gọi là trận "đại hồng thủy", trận lụt mà những ai từng chứng kiến đều nhớ mãi.

Hồi đó, nhà tôi chỉ là nhà tranh vách đất, qua một đêm nước ngập lên gần tới nóc, đồ đạc trong nhà trôi nổi khắp nơi. Ba kê hai chiếc giường chồng lên nhau rồi kê thêm cái bàn học cho mấy chị em ngồi lên khỏi ướt, vì chiếc bàn chỉ đủ chỗ cho 4 chị em ngồi nên ba đứng trên giường, ngâm mình trong nước, thi thoảng bơi qua bơi lại, vừa kê bàn thờ ông bà lên bậc cao hơn, vừa nhặt nhạnh những đồ đạc trôi lềnh bềnh. Mẹ ngâm chân trong dòng nước lạnh ngắt cố hong lại nắm xôi khô phơi từ tháng trước cho cả nhà ăn vì bao nhiêu gạo, cơm, mắm muối đều chìm trong biển nước.

Ngoài trời mưa gió vẫn thét gào, trong nhà chỉ mỗi ngọn đèn đầu và bếp lửa cháy nhá nhem khói cay xè mắt vì củi thấm ướt nên không cháy nổi. Ba ngâm người trong nước một ngày một đêm, nước bắt đầu rút dần, phải 4 ngày sau nhà mới hết ngập. Sáng ngày sau hôm nước rút, chị tôi vừa lấy chồng tháng trước cùng anh rể lội về nhà, nhìn thấy cả nhà, chị khóc nức nở, bảo hai ngày nay nóng ruột nóng gan mà không thể về được. Chị lo ba mẹ và mấy đứa em nhỏ gặp chuyện chẳng lành nên khi nước bắt đầu rút là đi ngay dù khu nhà tôi nước vẫn còn ngập cao tới bụng.

Chị gái ở Sài Gòn cũng thấp thỏm lo âu khi báo đài đưa tin Huế bị cô lập, chìm trong biển nước mà đường dây liên lạc đứt nên mấy chục lần gọi điện không thể được. Cả nhà thở phào và thầm cảm ơn trời đất vì qua cơn đại nạn vẫn được bình an. Có nhiều người phải mất người thân vào năm đó, người mất hết nhà cửa, tài sản. Nếu năm đó, nước dâng cao thêm 30-50 cm nữa thôi, có lẽ tôi chẳng có cơ hội ngồi đây hồi tưởng.

Tôi vào Sài Gòn, thành phố có hai mùa mưa nắng và gần như không có bão lũ bao giờ, mỗi năm về một hoặc 2 lần, thường vào dịp Tết hoặc giữa năm nên không còn được "lội lụt". Thi thoảng em gái gọi điện vào bảo "Nước vô nhà rồi đó", là biết “ngoài mình" đang lụt. Mỗi lần nghe tin bão về miền Trung, lòng lại thấp thỏm không yên, bao giờ quê mình thôi bão lũ?

Hùng
Viết và chia sẻ bình luận: Like để cập nhật các bài viết qua facebook. Cảm ơn bạn đã ghé thăm, ủng hộ!

About Tứ Đoàn Ngọc

Đoàn Ngọc Tứ chào mừng bạn tới với website và cảm ơn bạn đã ủng hộ trang này.